Skip to content

Quảng cáo cũ kĩ lắm rồi

September 9, 2016

adb25e4b9d35da962fd31bb5bc44e8dd

Bất cứ ngành nghề gì, việc tuyển dụng đều khó khăn. Và ngành quảng cáo cũng thế, càng lên cao, người ta có xu hướng ra khỏi ngành. Còn sinh viên giờ đây, do có sự cạnh tranh của nhiều ngành nghề hấp dẫn khác mà cũng chẳng còn mặn mà với ngành này.

“Dạo này tuyển người làm cho agency khó quá”, đó là câu nói thường xuyên mỗi khi bạn bè chúng tôi gặp nhau. Rồi tự hỏi, “dân agency giờ đi đâu hết rồi”.

Vậy thì tạo sao chúng ta phải nhất thiết tuyển người từ agency, làm đúng cái vị trí mà chúng ta cần tuyển mà không phải là những người từ ngành nghề khác. Dĩ nhiên, với điều kiện là họ muốn gia nhập vào thế giới agency.

Tôi thật sự nghĩ rằng ngành quảng cáo cần thêm tuyển nhiều người ngoài ngành vào làm việc. Ngành này đã quá cũ kĩ rồi. Chúng ta từng làm TVC, quảng cáo báo rồi loay hoay với online TVC, viral content, branded app, brand community website… mà mãi vẫn không hấp dẫn đối với người bình thường được.

Khi chúng ta chuyển dịch sang môi trường số, chúng ta đâu chỉ cần cặp đội art + copywriter mà chúng ta cầ thêm cả UX designer, coder hay programmer đến từ các công ty công nghệ.

Chúng ta nói về content như là một trào lưu mới thì rõ ràng những người từ làm báo, làm game show hay những người từ Cát Tiên Sa rõ là những người chúng ta cần.

Chúng ta nói về những đoạn phim viral đầy hấp dẫn. Vậy thì hãy mời những người trong lĩnh vực phim ảnh hay những người viết văn về.

Tháng trước, trong cuộc họp ở tập đoàn tại Singapore, tôi được tiếp xúc nhiều đồng nghiệp của mình vốn là những người học toán tại NUS. Thời đại các dada specialist làm việc cùng với các planner đã đến.

Chúng ta đã quá cũ kĩ so với những gì đang đổi thay, đang diễn ra ngoài kia. Chúng ta cần những con người mới, kỹ năng mới, góc nhìn mới để làm cho quảng cáo mới hơn.

Đối với tôi, khi tuyển người để làm việc cùng mình, kinh nghiệm làm cho agency không phải là tiêu chuẩn quan trọng nhất.

Quan trọng là bạn có những góc nhìn mới mà những người làm trong agency không có.

Nghĩ, cảm, nhớ và ma trận FCB

August 30, 2016

fcb-matrix-2

Chúng ta có quá nhiều thuật ngữ và khái niệm mới trong tiếp thị. Facebook không ngừng tăng tốc khiến mạng xã hội trở thành công cụ được trọng dụng. Thương mại điện tử và di động được nhắc đến như là kênh bán hàng và tiếp cận người dùng mới. Tiếp thị nội dung được xem như là vũ khí mới của ngành quảng cáo. Và dữ liệu lớn được ca ngợi như là tương lai của tiếp thị.

Tuy nhiên, có bao giờ bạn tự hỏi khi những người tiêu dùng bình thường tiếp nhận thông điệp, nội dung quảng cáo tiếp thị thì họ sẽ phản ứng như thế nào?

Bài viết này sẽ không nói đến những thuật ngữ thời thượng kia. Bài viết này quay trở lại những điều cơ bản để nói đến ba phản ứng khi con người chúng ta tiếp nhận quảng cáo: nghĩ, cảm và nhớ.

  1. Nghĩ

Từ rất lâu, những người làm quảng cáo cho rằng người tiêu dùng có lý trí.

Và như vậy, nếu bạn gởi đến cho họ một thông tin, thông điệp bao gồm lợi thế bán hàng, lý do mua hàng, giá trị khác biệt… (USP, Reason to buy, Proposition, Point of Different…) thì họ sẽ mua hàng của bạn.

Năm 1904, một người viết quảng cáo tên John E. Kennedy đã tự định nghĩa về quảng cáo là “Salesmanship in print”. Và theo Kennedy, để bán được hàng, bạn cần phải có lý do để thuyết phục được khách hàng.

Hơn 40 năm sau, một người viết quảng cáo khác là Rosser Reeves đã đưa ra khái niệm USP (unique selling proposition) và khái niệm ấy vẫn còn dùng cho đến ngày hôm nay trong mọi bản kế hoạch quảng cáo. Reeves và sau đó là Al Rises và Jack Trout tin rằng, mỗi sản phẩm đều có một điểm khác biệt và đó là lý do để thuyết phục người tiêu dùng mua hàng.

“Tư duy USP” hay tư duy “tạo thông tin sản phẩm để thuyết phục, đánh vào lý trí” cho đến nay vẫn là tư duy mặc định của tất cả những người làm quảng cáo và tiếp thị. Tư duy này mặc nhiên cho rằng ngươi tiêu dùng có lý trí, khi tiếp nhận thông tin và USP của nhãn hàng thì họ sẽ suy nghĩ và xem xét.

Tuy vậy, những nghiên cứu về thần kinh học, tâm lý học từ những sau năm 1950 đã chứng minh điều này không thật sự chính xác.

  1. Cảm

Chúng ta có thật sự lý trí khi mua hàng?

Chúng ta có thật sự bị tác động bởi những thông tin từ quảng cáo và suy nghĩ về nó để ra quyết định?

Năm 1994, trong cuốn sách “Lỗi của Descartes”, hai nhà khoa học về thần kinh học là Antonio Damasio và Hannah Damasio đã chỉ ra rằng chúng ta thật sự không suy nghĩ như một cái máy mà chúng ta là một cổ máy suy nghĩ bằng cảm xúc (nguyên văn: “We are not thinking machines. We are feeling machines that think”). Từ đó mở ra một tiền đề cơ bản trong việc con người ra quyết định: chúng ta ra quyết định bằng cảm xúc, không phải lý trí.

Năm 2002, Daniel Kahneman đã đoạt giải Nobel kinh tế nhờ những nghiên cứu của ông và công sự về tâm lý học. Ông được xem như nhà tâm lý học vĩ đại nhất còn sống. Công trình của ông được gói gọn trong cuốn sách “Fast and Slow thinking” (sách được dịch ở Việt Nam với tựa đề Tuy duy nhanh và chậm). Điểm mấu chốt của nghiên cứu này chính là việc bộ não chúng ta có 2 hệ thống. Hệ thống 1 hoạt động một cách tự động, cảm tính, rập khuôn, không cần sự cố gắng – gọi là tư duy nhanh. Hệ thống 2 đòi hỏi sự nỗ lực, tập trung, có tính toán và ý thức của chủ thể được gọi là tư duy chậm. Vấn đề là hằng ngày, hầu như mặc định, chúng ta dùng hệ thống tư duy nhanh để ra quyết định. Chỉ khi nào chúng ta gặp phải những vấn đề quan trọng, chúng ta mới tập trung suy nghĩ và dùng hệ thống 2.

Bộ não chúng ta không siêng năng như chúng ta tưởng. Nó lười biếng suy nghĩ, do đó chúng ta có xu hướng mua những sản phẩm từ lần mua hàng trước, không quá tập trung để biết xem thương hiệu nào đang quảng cáo (đôi khi nhầm lẫn sang thương hiệu mình đang dùng, ví như tôi đang đi xe SH, xem quảng cáo của Piaggio lại tưởng của SH vì chúng ta cơ bản không tập trung) và cũng không quá lý trí để xem sản phẩm này tốt hơn sản phẩm kia như thế nào.

Và như vậy, khi chúng ta tiếp nhận quảng cáo, chúng ta tiếp nhận rất nhanh, không suy nghĩ và dựa hầu hết vào cảm xúc.

  1. Nhớ

Quảng cáo vốn được xem là nghệ thuật, do đó mà yếu tố khoa học được xem nhẹ. Khoa học trí não và tâm lý học đã chỉ ra rằng con người cảm nhiều hơn nghĩ khi tiếp nhận quảng cáo thì một môn khoa học khác đã cho chúng ta một góc nhìn khác. Đó là khoa học thống kê.

Andrew S.Ehrenberg (1926-1210) là một nhà thống kê và khoa học tiếp thị. Ông đã dành hơn nữa thế kỹ để tập hợp dữ liệu thị trường nhằm tìm hiểu tường tận về hành vi mua hàng cũng như cách mà quảng cáo hoạt động. Và những gì mà ông cùng các cộng sự tại viện nghiên cứu Ehrenberg-Bass tìm ra khiến cho nhiều người làm tiếp thị bất ngờ.

Dựa trên thống kê, Andrew thấy rằng thương hiệu không thật sự khác biệt trong tâm trí người dùng. Andrew đề xuất mô hình quảng cáo mà ông gọi là “Creative Publicity” nghĩa là cứ làm cho thương hiệu xuất hiện trước công chúng liên tục nhằm duy trì bộ nhớ. Và khi đó, quảng cáo chính là trò chơi của bộ nhớ.

Thương hiệu nào được gợi nhớ đầu tiên khi người tiêu dùng nghĩ đến một nhu cầu nào đó, thương hiệu đó có cơ hội được mua cao nhất. Quảng cáo theo cách tiếp cận của Andrew là “lực mềm”, nghĩa là nó chỉ có thể tác động duy trì bộ nhớ chứ khó mà thuyết phục người dùng.

Năm 2012, Byron Sharp, giáo sư từ viện nghiên cứu Ehrenberg-Bass đã tập hợp lại những công trình của Andrew và viết nên cuốn sách “How brands grow” nhằm đưa ra những quy tắc cơ bản của tiếp thị, quảng cáo dựa trên khoa học thống kê.

Trường phái “Creative Publicity” ngày nay được nhiều công ty quảng cáo chấp nhận vì nó giải phóng sự tự do, nâng cao vai trò của sáng tạo mà không tập trung quá nhiều vào chiến lược, USP hay sự thuyết phục người dùng. Tuy nhiên, không phải ai cũng chấp nhận điều này, vì như vậy, vai trò của người làm chiến lược quảng cáo và thương hiệu là rất nhỏ.

  1. Ma trận FCB

Vậy đến đây, bạn sẽ tự hỏi rằng mô hình nào đúng. Chúng ta nghĩ, cảm hay chỉ đơn thuần là nhớ. Vấn đề không hề đơn giản như vậy. Tôi tin rằng tác động của quảng cáo là sự tổng hòa của những yếu tố trên.

Tùy vào từng thời điểm, từng sản phẩm mà người tiêu dùng chọn những tác động khác nhau. Nếu bạn là một thương hiệu hàng tiêu dùng nhanh, việc duy trì gợi nhớ và duy trì cảm xúc là điều quan trọng nhất. Nếu người tiêu dùng cần phải tìm hiểu và so sánh thông tin về 2 loại máy tính khác nhau trên mạng, lúc này vai trò của quảng cáo là tác động vào việc “nghĩ” của khách hàng.

Vào cuối những năm 1980, Richard Vaughn, lúc đó là chủ tịch cao cấp của công ty quảng cáo FCB, đã giới thiệu một ma trận mà về sau gọi là ma trận FCB. Theo như ma trận này thì chúng ta có 4 nhóm ngành hàng khác nhau dựa trên 2 trục là mức độ tham gia và cách thức mua hàng. Có 2 loại hàng hóa: mức độ tham gia thấp và mức độ tham gia cao. Có 2 cách thức mua hàng: mua bằng cách suy nghĩ (ví dụ như mua nhà, mua máy lạnh, mua khóa học tiếng Anh) và mua bằng cảm xúc (mua bia, thời trang hàng hiệu, nước hoa…).

Nếu là hàng hóa có mức độ tham gia cao, chúng ta phải suy xét nhiều thì vai trò của quảng cáo khá quan trọng. Tùy vào đặc trưng ngành hàng mà chúng ta chọn quảng cáo đánh vào lý trí (nghĩ) hay cảm xúc (cảm).

Nhưng nếu là ngành hàng có mức độ tham gia thấp (hàng tiêu dùng nhanh, nhu yếu phẩm hằng ngày, thời trang giá rẻ…), vai trò của quảng cáo chỉ lại gợi nhớ. Khi đó, việc kích hoạt tại điểm bán, dùng thử, khuyến mãi đóng vai trò quan trọng hơn.

Cho đến bây giờ, ma trận FCB vẫn được xem là mô hình hợp lý nhất, thực tế nhất nhằm lựa chọn những cách thức quảng cáo phù hợp.

Bài viết này trích dẫn những nội dung chính từ cuốn sách: “The Anatomy of Humbug: How to Think Differently About Advertising” – Tác giả Paul Feldwick.

http://www.brandsvietnam.com/10196-Mot-planner-nen-doc-gi

Đây là cuốn sách cơ bản và quan trọng dành cho những ai muốn làm việc trong ngành quảng cáo cũng như hiểu cách mà quảng cáo tác động đến con người và hiệu quả kinh doanh.

Làm planning là làm gì?

May 29, 2016

Trước khi bạn đọc tiếp bài này thì lưu ý rằng tôi đang tìm một strategic planner làm việc cùng tôi, nếu sau khi đọc xong và bạn thấy thích công việc này, hãy gởi thông tin của bạn về hoconghoaiphuong@gmail.com

Tôi đã hỏi câu này cách đây 6 năm khi tôi chuyển từ vị trí account sang planning. Thời đó, công ty quảng cáo mà tôi đang làm account, bộ phận planning là bộ phận khá buồn tẻ. Họ chủ yếu làm nghiên cứu thị trường, làm competitor review, làm các báo cáo về xu hướng thị trường…

Sau đó, khi chuyển sang làm planning cho một công ty quảng cáo khác, nơi mà planning được xem là bộ phận quan trọng, tôi nhận ra đây là một công việc thú vị. Nó kết nối mọi thứ lại với nhau. Nó kết nối quảng cáo với người tiêu dùng. Nó kết nối sáng tạo với chiến lược. Nó giúp kết nối truyền thông với tính hiệu quả. Nó giúp bán được ý tưởng. Nó giúp phòng sáng tạo “muốn” sáng tạo.

Nhưng không phải ai cũng thấy được sự thú vị đó.

Làm planning, không giống làm kế toán khi mà nôị dung công việc đã được tiêu chuẩn hóa. Làm planning là làm những gì tùy thuộc rất nhiều vào năng lực bản thân, đặc thù dự án và cả sự chấp nhận của những bộ phận liên quan.

Tôi gặp rất nhiều bạn đã có thời gian làm planning tại công ty quảng cáo rồi cuối cùng cũng ra đi. Có nhiều người vì muốn theo sự nghiệp khác, nhưng đa phần là agency của họ, vai trò của phòng planning và công việc planning không thú vị và được coi trọng. Đó là điều đáng tiếc.

Bạn cần một môi trường đúng để thấy hết sự thú vị của công việc này.

Nếu như những điều sao đây khiến bạn thích thú, thì planning tại một công ty quảng cáo có thể là sự nghiệp của bạn:

  1. Giải quyết một vấn đề kinh doanh. Tự hỏi vì sao thương hiệu này không thể phát triển được như mong muốn và tìm ra giải pháp cho nó.
  2. Thấu hiểu bản chất của truyền thông. Biết được quảng cáo có khả năng làm được gì và ảnh hưởng của nó đến hành vi người tiêu dùng như thế nào. Biết được những tiềm năng và hạn chế của quảng cáo digital.
  3. Thấu hiểu bản chất con người. Để giải quyết được vấn đề kinh doanh, bạn cần hiểu bản chất con người: điều gì làm họ hạnh phúc, động lực của họ, họ làm gì, nghĩ gì, cảm nhận gì…
  4. Sáng tạo ra giá trị. Giải quyết vấn đề kinh doanh đâu chỉ là mẫu quảng cáo. Bạn được quyền sáng tạo ra bất cứ thứ gì bạn muốn: dịch vụ mới, sản phẩm mới, bao bì mới, cách phân phối mới…
  5. Cảm nhận ý tưởng sáng tạo. Bạn là người được nghe rất nhiều ý tưởng sáng tạo từ phòng sáng tạo. Và đó là niềm vui lớn nhất mà bạn có được. Không phải công việc nào cũng có đặc quyền này.
  6. Thuyết phục người khác (không nhất thiết phải bằng một file ppt đẹp lung linh). Bạn phải làm cho phòng sáng taọ và khách hàng tin vào những suy nghĩ và định hướng của bạn.
  7. Tìm hiểu thế giới xung quanh. Bạn có 2 ngày để hiểu về xu hướng mới của một ngành hàng nào đó. Và hãy vui vì bạn được trả tiền để có thêm những kiến thức đó.

Một trong những điều mà tôi cảm thấy tự hào nhất về mình đó chính là tôi đã truyền được niềm vui và cảm hứng công việc cho những bạn cảm thấy chán với công việc này thông qua những buổi chia sẻ của mình tại AIM, và cho cả những bạn chưa biết gì về công việc này.

Và nếu bạn đang cảm thấy không vui với công việc hiện tại, biết đâu làm strategic planner trong một công ty quảng cáo là công việc dành cho bạn.

Sáng tạo trên môi trường số

March 21, 2016

dont-reject-me

Bài viết này lấy cảm hứng từ: http://www.brandsvietnam.com/8823-Quang-cao-bi-chan-la-loi-cua-chung-ta

Thách thức lớn nhất của quảng cáo chính là người bình thường từ chối quảng cáo.

Họ không muốn xem, không muốn thấy, không muốn nghe và từ chối tương tác.

Họ dùng phần mềm chặn quảng cáo, bỏ báo vào thùng rác và chuyển kênh khi có quảng cáo.

Đó là thách thức đầu tiên chúng ta cần làm trước khi bàn đến những thách thức kinh doanh, tiếp thị, thương hiệu.

Từ đó, nếu sáng tạo là giải pháp giúp chúng ta vượt qua thách thức thì định nghĩa về sáng tạo quảng cáo như sau:

“Sáng tạo trong quảng cáo là tìm ra cách đưa quảng cáo đến với người xem mà người xem không từ chối”

Nếu như mục tiêu là “không bị từ chối” thì câu hỏi đặt ra là như thế nào là quảng cáo không bị từ chối.

Có vài giả thiết

  1. Nó không lấy quá nhiều thời gian và công sức của chúng ta
  2. Nó mang tính giải trí hoặc mang nhưng thông tin có lợi cho chúng ta
  3. Nó không làm phiền hoặc không bắt chúng ta ngưng lại những gì chúng ta đang thực hiện

Xét về tiêu chí này, SEO/SEM được xem là dạng ý tưởng quảng cáo tốt nhất trên môi trường số vì nó mang lại giá trị cho người dùng và thỏa mãn đúng nhu cầu khi lên mạng của họ. Hay dùng mạng xã hội để bán hàng và chăm sóc khách hàng khi họ có nhu cầu là ý tưởng hợp lý.

Xét về tiêu chí này thì quảng cáo trên truyền hình có nhiều lợi thế hơn vì nó ngắn, nó mang tính giải trí vì chúng ta dùng ngôn ngữ điện ảnh. Và quan trọng hơn, nó không khác lắm so với mục tiêu mà chúng ta xem tivi, cũng là để giải trí.

Như vậy, thay vì tìm ý tưởng là nội dung, là cuộc thi, là những status trên mạng xã hội, sáng tạo trong môi trường số cần nhìn rộng ra là làm sao tạo ra những hoạt động mà người tiêu dùng cảm thấy có giá trị, được giải trí và không gián đoạn.

Chúng ta sáng tạo trên môi trường số dựa và việc chúng ta có thể làm gì mà không dựa vào việc người dùng cần gì và làm gì để người dùng chấp nhận chúng ta.

Tôi thừa nhận, sáng tạo trên môi trường số khó hơn sáng tạo trên truyền hình rất nhiều. Vì nhu cầu của chúng ta trên môi trường số phức tạp và đa dạng hơn khi ta xem truyền hình rất nhiều. Người làm sáng tạo truyền thống không thể làm sáng tạo trên môi trường số nếu không hiểu hành vì của khách hàng trên môi trường số.

Chúng ta hoài nghi về hiệu quả của mạng xã hội, ad banner, cuộc thi… vì đơn giản chúng ta vẫn chưa tìm ra được ý tưởng hiệu quả trên môi trường số.

Đây là những ý tưởng quảng cáo trên môi trường số mà tôi cho rằng nó hiệu quả vì chúng ta không chối từ nó.

1. Một đoạn quảng cáo chỉ 5s, thời gian bắt buộc bạn phải chờ trước khi xem tiếp clip trên youtube:

 

2. Một ad banner luôn nhắc bạn những việc bạn cần phải làm trong ngày chứ không phải là thông tin bất động sản:

 

3. Một ứng dụng xem chỉ số chứng khoán mang tính giải trí cực cao:

Lòng dũng cảm

February 3, 2016

The-Revenant-Movie-2016-DiCaprio

 

Tôi cho rằng ngày hôm nay, những con người làm quảng cáo cần dũng cảm hơn nữa.

Dũng cảm để bảo vệ những ý tưởng hay.

Tôi vẫn luôn bảo vệ quan điểm cho rằng người tiêu dùng ít lý trí hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Quảng cáo chúng ta cần làm ra không phải mục đích thuyết phục và đánh vào lý trí của người tiêu dùng (cái này hãy để trải nghiệm sản phẩm làm, quảng cáo chỉ cần tạo độ nhận biết thương hiệu). Quảng cáo, điều đầu tiên là phải dành lấy sự chú ý đang dần khan hiếm của người tiêu dùng. Quảng cáo phải lạ, hay, sáng tạo, hấp dẫn để khiến cho người tiêu dùng không thể thờ ơ với chúng ta. Đã biết bao lần ý tưởng quảng cáo hay đã bị “giết chết” hay “can thiệp thô bạo” chỉ vì tính năng sản phẩm trong ý tưởng đó chưa đủ, chưa có USP, chưa đủ thuyết phục, sợ người tiêu dùng không hiểu công dụng sản phẩm…

Chúng ta sợ hãi vì người tiêu dùng không biết đến sản phẩm chúng ta có chất XYZ và công dụng ABC. Nhưng cái chúng ta nên cần phải sợ hãi hơn chính là người tiêu dùng không thèm để mắt đến quảng cáo của chúng ta.

Dũng cảm để chấp nhận rằng chúng ta đang làm… quảng cáo.

Chúng ta sợ hãi nếu người xem biết là họ đang xem quảng cáo thì họ sẽ bỏ qua. Thế là chúng ta viết những bài PR lồng ghép sản phẩm một cách thô thiển, chúng ta làm ra những phim ngắn dài lê thê và rón rén… bỏ sản phẩm thương hiệu chúng ta vào mà ngay cả người trong nghề cũng không nhận ra. Chúng ta lo sợ người tiêu dùng biết họ đang xem quảng cáo và họ từ bỏ chúng ta.

Nhiệm vụ của chúng ta không phải “dụ” người tiêu dùng xem hài kịch rồi cuối cùng họ bực bội nhận ra đó chỉ là quảng cáo và để lại lời nhắn: “lãng phí 3 phút cuộc đời”. Nhiệm vụ cũng chúng ta là làm cho người tiêu dùng biết đó là quảng cáo và vẫn muốn dành 3 phút cuộc đời vốn rất quý để xem nó.

Hãy dũng cảm làm ra những quảng cáo mà có thể đường hoàng nói rằng: “vâng thưa quý vị, đây là quảng cáo nhưng tôi đảm bảo bạn sẽ không bỏ phí 1 phút để xem đâu, vì nó rất hay”

Dũng cảm để đưa ra cho khách hàng chúng ta giải pháp mà chúng ta tin là nó hiệu quả.

Áp lực thời gian, tiền bạc khiến cho chúng ta thường chọn những gì an toàn hay những gì mà khách hàng muốn. Đã biết bao lần chúng ta lo sợ và chỉ dám đi bán những ý tưởng an toàn nhất. Chúng ta hãy tin vào năng lực của mình và tin rằng chúng ta có thể tìm ra những thứ tốt hơn cho khách hàng.

Dũng cảm để có thể thoát ra khỏi vùng an toàn của mình.

Mục tiêu cuối cùng của quảng cáo là thu hút sự chú ý và thay đổi hành vi. Và phim quảng cáo, quảng cáo báo, sự kiện, fan page cũng là một trong những công cụ đạt được mục tiêu đó. Ngày nay, chúng cần bước ra khỏi vùng an toàn của mình, tạo ra những kênh quảng cáo mới, cách tiếp cận mới. Khách hàng ngày càng tìm kiếm them những kênh, giải pháp truyền thông mới, hiệu quả hơn. Và chúng ta cũng phải dũng cảm để thay đổi. Vì nếu chúng ta không làm, rồi cũng sẽ có người làm và chúng ta sẽ không thể tồn tại.

Unfair share of Attention

January 28, 2016

Screen Shot 2016-01-28 at 11.26.38 AM

Source: http://vietnam.mullenlowe.com/us/

Sài gòn cuối năm

December 31, 2015

5643_10153918815243159_6139597459695417317_n

Này là con phố, phố thần tiên có người mới đến mộng mơ dưới ánh đèn.
Này là con phố, phố đìu hiu có người mới đến ngủ quên dưới ánh đèn.
Mọi người vẫn thế, sống hồn nhiên đến không ngờ.

(Phố)

Tôi không thích nhạc Việt vì đơn giản là người ta nghe và làm ra nó quá dễ dãi. Người ta quan tâm nhiều đến ai hát hơn là họ hát gì.

Nhạc hay là nhạc phải hay từ giai điệu, lời bài hát ý nghĩa và sự sáng tạo trong hòa âm. Bởi vậy tôi thích nhạc của Hà Anh Tuấn, nhất là khi Tuấn kết hợp với Võ Thiện Thanh. Từ buổi sáng ở Ciao cafè cách đây 9 năm cho đến Street Rhythms những ngày cuối năm 2015 này.

Nhạc Võ Thiện Thanh không dễ nghe và cũng không dành cho những người nghe nhạc dễ dãi. Võ Thiện Thanh là một trong những nhạc sĩ Việt Nam hiếm hoi có chất Jazz. Bởi vậy 9 bài hát trong album Street Rhythms đều có chất Jazz phóng khoáng của Sài Gòn. 9 bài hát này, mới nghe sẽ không thấy hay, nghe dần thì thấm và nghiện. Nó cũng giống như người mới đến Sài Gòn, lúc đầu thấy choáng, náo nhiệt rồi cứ từ từ chiêm nghiệm thì mê Sài Gòn lúc nào không hay.

Giọng Hà Anh Tuấn hay khỏi bàn. Rap của Hà Okio lạ khỏi chê. Nhưng cái hay nhất chính là lời bài hát và cách hòa âm của Võ Thiện Thanh. Chuyện phố Sài Gòn, từ ly Espresso, chuyện ngã tư vớ vấn, ly cà phê mang đi của đôi tình nhân, chuyện người người “tự sướng”, chuyện đánh nhau, kẹt xe… Đủ chuyện cả. Nhưng chuyện tưởng chừng chẳng có gì cũng trở nên hấp dẫn dưới bàn tay của Võ Thiện Thanh.

Võ Thiện Thanh đã lâu lắm không xuất hiện, nhưng xuất hiện thì phải chất.

Hà Anh Tuấn ít ra album, nhưng đã ra thì có concept hẵn hoi, bài nào cũng đáng nghe, dù không phải dành cho tất cả.

Sáng cuối cùng của năm 2015. Không có chuyện gì làm. Nghe nhạc, café và viết blog.

P/S: còn cái chuyện bìa đĩa này bị cho là giống cái bìa của Madonna thì tôi chả quan tâm vì tôi thấy nó khác và quan trọng hơn, dưới góc nhìn của người làm quảng cáo thì trên đời này chả có gì original cả, chúng ta bị ảnh hưởng lẫn nhau.