Skip to content

Thương hiệu và lý thuyết bất đối xứng thông tin

March 31, 2010

Bài viết đã được Thời báo kinh tế sài gòn đăng, có điều đã bị cắt đi phần giữa. Bản trên báo.

Xây dựng và phát triển thương hiệu đem lại lợi ích cho cả doanh nghiệp khách hàng. Xây dựng thương hiệu thông qua hoạt động truyền thông tiếp thị sẽ cung cấp những thông tin của sản phẩm, dịch vụ cho khách hàng. Và chính những thông tin được cung cấp này sẽ giúp cho khách hàng giảm thiểu những rủi ro, thời gian và công sức trong quá trình mua hàng.

Bất đối xứng thông tin

Bất đối xứng thông tin (Asymmetric Information) là một khái niệm trong chuyên ngành kinh tế học thông tin mô tả tình huống trong đó những người tham gia tương tác trên thị trường nắm được những thông tin khác nhau về giá trị hoặc chất lượng của một tài sản hay dịch vụ đang được giao dịch (trao đổi) trên thị trường đó. Trong trường hợp giao dịch diễn ra giữa người mua và người bán thì việc bất đối xứng thông tin là khi người bán biết rõ về sản phẩm hay dịch vụ mình bán, trong khi người mua lại không có hoặc có rất ít thông tin. Thông tin bất đối xứng sẽ dẫn đến nhiều hậu quả như lừa đảo, không đánh giá hết mức độ rủi ro trong giao dịch, giao dịch không thể diễn ra, thị trường không phát triển…

Vấn đề bất đối xứng thông tin bắt đầu được đề cập trong một bài báo kinh điển xuất bản vào năm 1970 của nhà kinh tế học người Mỹ George Akerlof: “The Market of Lemons: Quality Uncertainty and the Market Mechanism”. Trong bài báo này, George Akerlof đã áp dụng thị trường xe hơi cũ tại Mỹ để minh họa cho vấn đề bất đối xứng thông tin khi mà người bán xe biết rất rõ hiện trạng của chiếc xe mình muốn bán còn người mua thì không.

Đặt giả thiết là 2 bên không thể trao đổi thông tin với nhau. Ban đầu người bán sẽ ra giá 8.000 USD cho một chiếc xe cũ. Nhưng vì người mua không biết giá trị thật của nó là bao nhiêu nên chỉ chấp nhận với mức giá trung bình là 4.000 USD. Với mức giá đó, tất cả những ai bán xe biết rằng giá trị của chiếc xe mình cao hơn 4.000 USD sẽ rút ra khỏi thị trường, thị trường xe chỉ còn những xe có giá dưới 4.000 USD. Đến lúc này, do thiếu thông tin, người mua lại chỉ ước đoán giá trị thật của chiếc xe này phải dưới 4.000 USD, họ sẽ trả giá 2.000 USD. Và từ đó, những người bán xe biết rõ xe mình có giá trị cao hơn 2.000 USD rẽ rút lui. Cứ như thế, thị trường sẽ còn lại những chiếc xe rất xấu và tệ hại nhất mà theo tiếng lóng của người Mỹ là những quả chanh. Như vậy, khi thông tin bất đối xứng, giao dịch sẽ không diễn ra. Để giải quyết bài toán thú vị này, đã có 2 lời giải được đưa ra:

Năm 1973, Michael Spence, nguyên hiệu trưởng trường kinh doanh Stanford, đã viết bài báo “Job-Market Signaling” để nói về việc đánh giá thông tin các ứng viên thông qua bằng cấp của họ trong tuyển dụng. Hiểu đơn giản, khi mà người tuyển dụng không thể biết chính xác năng lực của người ứng tuyển thì bằng cấp đại học là một thông tin cần thiết. Từ đó, “Signaling” là một thuật ngữ dùng để mô tả việc bên bán thể hiện những thông tin có ý nghĩa của mình cho những bên mua nhằm làm giảm đi quá trình bất đối xứng thông tin.

Nếu “Signaling” là bên bán đưa ra tín hiệu thông tin thì ngược lại, thuật ngữ “Screening” đề cập đến việc bên mua tìm hiểu thông tin thông qua một nguồn thông tin độc lập khác. Thuật ngữ này được nhà kinh tế học lừng danh từng giữ chức phó chủ tịch ngân hàng thế giới Joseph Eugene Stiglitz phát triển. Lấy ví dụ khi ngân hàng cho bạn vay tiền. Để có thể hiểu hơn về khả năng trả nợ của bạn, họ sẽ tiến hành thu thập thông tin về bạn như là tình trạng tài chính, trình độ, công việc, lý do vay tiền… để quyết định mức độ cho vay. Đây là phương pháp thường được dùng cho những trường hợp có mức độ rủi ro cao như bảo hiểm, tài chính…

Akerlof, Spence và Stiglitz sau đó đã đoạt giải Nobel Kinh tế vào năm 2001 về những nghiên cứu lý thuyết bất đối xứng thông tin. Cho đến nay, lý thuyết này được ứng dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực như bảo hiểm, tài chính, quản lý công… Trong phần tiếp theo chúng ta sẽ xem xét việc dùng lý thuyết này để giải thích các vấn đề về xây dựng thương hiệu.

Lợi ích thông tin của thương hiệu

Ngày hôm nay, thương hiệu được xem như là một tài sản to lớn đối với doanh nghiệp. Thương hiệu không chỉ tạo ra giá trị cho các cổ đông mà còn tạo ra sự khác biệt và lợi thế cạnh tranh cho doanh nghiệp. Ở góc độ ngược lại, thương hiệu và tạo dựng giá trị thương hiệu cũng mang lại lợi ích cho khách hàng. Thứ nhất, đó là những trải nghiệm tiêu dùng. Thứ hai là việc cung cấp thông tin về sản phẩm và dịch vụ của mình nhằm giúp cho khách hàng giảm thiểu chi phí tìm kiếm, giảm thiểu những rủi ro tiêu dùng và làm cho quá trình lựa chọn trở nên dễ dàng hơn.

Tìm kiếm và lựa chọn một sản phẩm hay dịch vụ thật sự khó khăn khi mà người tiêu dùng không có thông tin về sản phẩm và dịch vụ đó. Khi bạn muốn mua một chiếc xe hơi bền và đáng tin cậy mà không có những ý niệm về thương hiệu nào có thể thỏa mãn điều này, có thể bạn sẽ phải tìm kiếm rất nhiều thông tin, đến đại lý chạy thử xe và thậm chí là đến tận nhà máy để xem xét quá trình sản xuất. Việc này rất tốn thời gian và công sức. Nhưng nếu Toyota xây dựng được một lời hứa thương hiệu, nó sẽ giúp quá trình tìm kiếm đó diễn ra đơn giản và hiệu quả hơn.

Một thương hiệu có danh tiếng cũng giúp cho người tiêu dùng giảm đi rủi ro trong việc mua hàng vì như thế nó đảm bảo cho người tiêu dùng rằng họ đang dùng một sản phẩm tốt. Nếu không có thông tin quảng cáo hay niềm tin thương hiệu, người tiêu dùng rất có thể sẽ phải mua nhầm một sản phẩm tồi. Lý do được đưa ra là việc nhà sản xuất sẵn sàng bỏ tiền ra quảng cáo và xây dựng thương hiệu là một minh chứng (tín hiệu) cho chất lượng của họ.

Trong quá trình cung cấp thông tin và tạo ra sự khác biệt thương hiệu (phân khúc, định vị, hình ảnh…) cũng là cách doanh nghiệp giúp cho người tiêu dùng có thể dễ dàng đưa ra những lựa chọn phù hợp với nhu cầu của mình. Thương hiệu Dove rõ ràng là đã giúp cho nhiều người phụ nữ với mái tóc gãy rụng cần phục hồi tìm ra được dòng sản phẩm thích hợp cho mình thay vì phải dùng thử rất nhiều những sản phẩm, thương hiệu khác không phù hợp. 

Xây dựng thương hiệu được xem như là một hoạt động cung cấp thông tin, theo cả chiều hướng Signaling và Screening. Các quảng cáo trên báo đài hay các hoạt động giới thiệu sản phẩm là việc doanh nghiệp đưa ra những tín hiệu thông tin cung cấp cho người tiêu dùng. Trong khi đó, quan hệ công chúng, tạo ra những uy tín trong cộng đồng, báo chí, đạt những chứng nhận là cách thức tạo dựng những thông tin có lợi tại các nguồn thông tin độc lập. Và như vậy, người tiêu dùng cũng có cả 2 cách  bù đấp việc thiếu hụt thông tin. Một là họ nhận và tin vào những thông tin mà công ty phát ra (Signaling). Hai là họ tìm hiểu và đánh giá thông qua những nguồn thông tin mà họ tin cậy như bạn bè, báo chí, chuyên gia (Screening).

Truyền thông tiếp thị từ góc nhìn thông tin

Hoạt động mua bán mặc nhiên đã là một giao dịch bất đối xứng thông tin. Tuy nhiên, mức độ bất đối xứng thông tin sẽ phụ thuộc vào từng hàng hóa cụ thể. Và cách thức mà người bán (công ty) và người mua (khách hàng) giải quyết vấn đề này cũng hoàn toàn khác nhau. Nếu hiểu được mức độ và tính chất bất đối xứng thông tin, ta sẽ tìm ra được những cách thức truyền thông tiếp thị phù hợp. Xin lấy ví dụ về 3 loại sản phẩm có mức độ bất đối xứng thông tin khác nhau là quần áo, máy chụp hình kỹ thuật số và dầu gội đầu. 

Quần áo được xem là sản phẩm có mức độ bất đối xứng thông tin thấp. Người mua hoàn toàn có thể xem xét về chất lượng, kiểu dáng trước khi ra quyết định mua. Ở mức độ bất đối xứng cao hơn, người mua tuy có thể không đánh giá được độ bền hay chất lượng ảnh thật sự của máy chụp ảnh kỹ thuật số theo thời gian, bù lại họ có thể đánh giá thông tin thông qua việc dùng thử, tìm hiểu tính năng và các công nghệ của máy. Cuối cùng, dầu gội được xem là hàng hóa có mức độ bất đối xứng thông tin cao nhất vì người mua hầu như không biết nhiều về thành phần và chất lượng của nó, ngay cả khi họ đã dùng thử trong thời gian dài. Rất nhiều nghiên cứu thực nghiệm đã chỉ ra rằng: sản phẩm càng có mức độ bất đối xứng thông tin cao thì người mua càng phụ thuộc nhiều vào thương hiệu và có xu hướng tiêu dùng lập lại. 

Thông tin về chất lượng, kiểu dáng của quần áo dễ dàng có được, vì vậy việc xây dựng thương hiệu thông qua 2 yếu tố này hầu như rất khó khăn. Và do đó, việc xây dựng thương hiệu của những mặt hàng này không nên chú trọng vào việc cung cấp thông tin mà phải tập trung vào những cảm xúc và trải nghiệm tiêu dùng (công dụng đầu tiên của thương hiệu đối với người tiêu dùng). Đồ thể thao của Nike hay áo An Phước hầu như không quảng cáo về tính năng và chất lượng sản phẩm mà chủ yếu tạo ra niềm tự hào và cảm xúc khi sở hữu chúng. 

Mua sản phẩm công nghệ như máy chụp hình kỹ thuật số thường có tính rủi ro cao. Do đó, người tiêu dùng không chỉ nhận thông tin từ nhà sản xuất mà còn chủ động tìm hiểu thông tin (Screening). Và như vậy, chiến lược truyền thông tiếp thị của mặt hàng này là vừa phát thông tin thông qua quảng cáo, đồng thời tích cực cung cấp vào tạo dựng thông tin có lợi cho bên thứ ba. Ngày nay, với sự lớn mạnh của internet, việc trao đổi và tiếp cận các nguồn thông tin đã trở nên dễ dàng hơn, từ đó giúp việc mua những mặt hàng công nghệ trở nên hiệu quả hơn nhưng cũng đặt ra cho nhà quản lý tiếp thị những thách thức to lớn trong việc truyền tải và tạo dựng thông tin có lợi. 

Với dầu gội hay những sản phẩm tiêu dùng nhanh khác, thông tin có được là rất khó, phương pháp Signaling được ứng dụng nhiều hơn. Vì vậy mà mức độ phụ thuộc vào quảng cáo ở ngành hàng này là rất lớn. Do khả năng có được thông tin về chất lượng của những mặt hàng này là thấp nên thông tin được phát đi sẽ tập trung nhiều vào tính năng và chất lượng của sản phẩm. Dần dần, khi thông tin được phát đi liên tục, người tiêu dùng sẽ chấp nhận thương hiệu và có khuynh hướng tiêu dùng lập lại nhằm giảm thiểu thời gian tìm hiểu thông tin, đánh giá và lựa chọn. 

Thay cho lời kết, xin trích lời tác giả Charles Wheenlan trong cuốn sách Đô-la hay Lá nho: “Xây dựng thương hiệu thường bị coi là công cụ trục lợi của những tập đoàn đa quốc gia thuyết phục chúng ta trả những khoản tiền cực cao cho những thứ chúng ta không cần đến. Kinh tế học nhìn vấn đề này theo một hướng khác: Xây dựng thương hiệu tạo dựng niềm tin, một yếu tố cần thiết cho hoạt động của một nền kinh tế phức tạp”.

 

18 Comments leave one →
  1. April 26, 2012 5:32 pm

    bai viet rat hay nhat la phan truyen thong tiep thi tu goc nhin thong tin. Xep theo thu tu tang dan tinh bat doi xung quan ao< chup hinh day co phai la bat doi xung cao nhat khong ???

  2. hally permalink
    May 29, 2012 1:42 am

    “sản phẩm càng có mức độ bất đối xứng thông tin cao thì người mua càng phụ thuộc nhiều vào thương hiệu và có xu hướng tiêu dùng lập lại” (1)

    Trước tới giờ em dùng định nghĩa [thương hiệu là một nguồn phát ra các lợi ích lý tính và cảm tính mà người tiêu dùng có thể hoặc đã nhận được] để suy luận về các vấn đề trong việc xây dựng thương hiệu.

    Nhưng theo (1) thì định nghĩa em vẫn dùng là sai chăng?

    • May 29, 2012 1:13 pm

      Anh đâu có thấy mâu thuẫn gì đâu! Theo định nghĩa của em, thương hiệu = nguồn phát ra lợi ích lý tính và cảm tính, và nội dung nó phát ra chính là thông tin.

      • hally permalink
        May 30, 2012 1:33 am

        Em thấy là có chứ ạ, đảo (1) ta có: người tiêu dùng càng ít phụ thuộc vào thương hiệu thì sản phẩm càng có mức độ bất đối xứng thông tin thấp. Nói cách khác, người tiêu dùng càng ít phụ thuộc vào thông tin phát ra từ thương hiệu thì họ có càng nhiều thông tin về sản phẩm. Áp dụng cho trường hợp thương hiệu sản phẩm, như nhãn hiệu OMO, em càng ít phụ thuộc vào thông tin phát ra từ OMO thì em càng có nhiều thông tin về OMO sao?

  3. May 30, 2012 2:41 am

    Lấy trường hợp của OMO, là sp bất đối xứng thông tin cao (em không thể biết rõ có cái chất gì gì đó trong bột giặt để giặt sạch) thì em càng phục thuộc nhiều vào thương hiệu OMO và thông tin mà thương hiệu đó phát ra.
    Anh thấy hình như em hiểu sai về chuyện bất đối xứng thông tin. Bản chất bất đối xứng thông tin là chưa nói đến thương hiệu mà chỉ là bản thân sản phẩm đó. Và vì nó bất đối xứng nên thương hiệu có nhiệm vụ bù lại thông tin đó.
    Em nói: “Nói cách khác, người tiêu dùng càng ít phụ thuộc vào thông tin phát ra từ thương hiệu thì họ có càng nhiều thông tin về sản phẩm” -> chính xác!
    Vì ngay từ lúc đầu anh đã hiểu rõ quả cà chua anh mua (nhìn vào, sờ vào là biết ngon và tươi hay không) thì anh đâu cần phải mua cà chua hàng hiệu.
    Tuy nhiên, nếu như tiêu chí lựa chọn cà chua của em hôm nay còn phải thêm tính an toàn, sạch. Mà thông tin “an toàn, sạch” thì em không thể có do đó em cần thương hiệu. Và vì vậy, lúc đó anh sẽ mua cà chua của thương hiệu tomatofarm theo tiêu chuẩn XYZ gì đó chứ không mua cà chua không thương hiệu.

  4. hally permalink
    July 4, 2012 9:11 am

    Em xin nói tiếp chuyện bất đối xứng thông tin của sp.

    Với trường hợp xe hơi, những thuộc tính như độ an toàn (bền) rồi số lỗi phát sinh trong 1 thời gian thì người tiêu dùng ko thể biết đc, tức là mức độ bất đối xứng thông tin cao, nhưng Thương hiệu mới hoàn toàn trong năm 1989 – Lexus vẫn đạt doanh số bán ra rất cao tại Mỹ. Tại sao có rất nhiều người chấp nhận rủi ro với 1 số tiền lớn như vậy trong khi có nhiều lựa chọn thay thế hiệu quả – như mercedes, bmw…?

    • July 8, 2012 10:31 am

      Đơn giản thế này, ngoài lý tính, con người còn mua hàng theo cảm tính. Người ta không chỉ cần biết mà người ta cũng cần yêu. Bất đối xứng thông tin chỉ nói về phần lý tính. Nhiều khi mua hàng cũng cần cảm tính.
      Riêng về xe, thật ra mà nói, nó có bất đối xứng thông tin thấp chứ không cao như em nói. Nhìn chiếc xe, chạy thử là có thể biết xe xịn hay không. Còn chuyện phát sinh lỗi chỉ là 1 phần nhỏ trong quá trình tìm kiếm thông tin khi mua hàng thôi.
      Do vậy, khi Lexus ra đời, nếu xe thật sư xịn thì không còn chuyện bất đối xứng thông tin nữa. Và nếu xe thật sự đẹp, quảng cáo hay thì khi có người còn mua nó vì thêm phần cảm tính!

      Cheer

      • hally permalink
        July 9, 2012 1:59 am

        + Em chưa rõ là thông qua nhìn + chạy thử thì làm sao biết đc máy móc tốt? làm sao biết đây là chiếc xe an toàn? Ngay cả chuyện phát sinh lỗi thì có thể coi là yếu tố nhỏ ko? vì lỗi có thể dẫn đến mất an toàn. (Nếu có tiêu chí để xác định mức độ bất đối xứng của xe hơi thì thuận tiện hơn)

        + Chuyện mua xe hơi thương hiệu lạ vì yêu, em chưa thoải mái lắm với nhận định này, vì nếu coi mức độ bất đối xứng thông tin của xe hơi tương tự xe gắn máy, thì liên hệ với trường hợp thị trường xe gắn máy Việt Nam, em biết đc người tiêu dùng thể hiện rõ quan điểm mua xe có Thương hiệu uy tín, vì họ muốn thỏa mãn nhu cầu lý tính trước…

  5. July 9, 2012 12:57 pm

    Anh vẫn không hiểu ý em lắm! Em cho rằng tại sao 1 loại xe mới như Lexus lại có nhiều nười mua khi mà người ta chưa dùng nó bao giờ và cũng chưa tin cậy vào tính an toàn của nó?
    Nếu vậy thì câu trả lời của anh là Lexus thuộc Toyota. Và chính vì điều đó đủ làm bù việc bất đối xứng thông tin chưa?
    Còn chuyện mua xe vì lý tính hay cảm tính thì anh không bàn ở đây, có đó thuộc về quan điểm mỗi người. Nếu ai cũng theo lý tính thì chắc Yamaha không bán được chiếc nào quá! Nếu như chiếc xe đó về cơ bản thỏa mãn hết nhu cầu của anh và đảm bảo về mặt lý tính, khi đó anh có quyền chuyển sang cảm tính đúng không?

    • hally permalink
      July 10, 2012 1:41 am

      Ý của em là nếu xe hơi bất đối xứng thông tin cao và người mua bị thiếu hụt thông tin ở một số yếu tố cơ bản về chất lượng của chiếc xe và người mua coi Lexus là thương hiệu mới thật sự & ko liên quan gì đến toyota, thì người mua ra quyết định mua dựa vào đâu? Em rất quan tâm câu hỏi này vì việc trả lời sẽ gợi ra những cách giúp các thương hiệu mới ở những sản phẩm đắt tiền & bất đối xứng cao thành công.

      Theo ý anh thì câu trả lời nằm ở mặt cảm tính, nghĩ về nó dẫn em tới phản ví dụ về trường hợp thị trường xe gắn máy VN có quan điểm mua xe theo Thương hiệu uy tín rất rõ, do đó mà em chưa thấy thoải mái. Trường hợp yamaha em nghĩ dễ giải thích vì việc bù thông tin diễn ra rất tốt theo hướng người VN nghĩ hàng Nhật Bản thì tốt, và yếu tố thị giác (kiểu dáng) lại là điểm mạnh của hãng này, tuy nhiên yamaha vẫn đi theo hướng quen thuộc: bán chậm thời gian đầu và tăng nhanh sau đó, trong khi lexus lại đạt doanh số cao ngay năm đầu, cái em muốn hiểu là lí do dẫn tới khác biệt này?

      Cần chú ý thêm là trong khi thành công ngay năm đầu tại Mỹ thì tại châu Âu lexus lại đi theo hướng quen thuộc: bán chậm trong những năm đầu.

      • July 10, 2012 3:18 pm

        Ai nói em là Lexus không liên quan gì đến Toyota! Đó chỉ là một Brand độc lập nhưng 100% chủ nhân của Lexus đầu biết rằng xe mà họ mua do Toyota sản xuất. Khi Lexus được tung ra, nó được nói rõ là một sản phẩm tâm huyết của Toyota với “60 designers, 24 engineering teams, 1,400 engineers, 2,300 technicians, 220 support workers, around 450 prototypes, and over US$1 billion in costs”.
        Em đang cố cho rằng tại sao Lexus không hề bù đấp thông tin mà vẫn bán chạy trong những năm đầu. Thật ra là sai. Lexus đã làm mọi cách để bù thông tin bằng việc nói cho thế giới biết Toyota đã mất 6 năm ròng với The Relentless Pursuit of Perfection để làm ra Lexus. Và đó chính là tất cả thông tin để người mua quyết định chọn Lexus.
        Chưa kể đến kỹ thuật “Screening” mà anh đã nói trong bài, đó là việc Lexus có thể mời JDPower để giám định độ an toàn trước khi tung ra.

  6. hally permalink
    July 11, 2012 1:20 am

    Em đã nghĩ tới việc toyota cố ý cho khách hàng biết lexus là của họ, nhưng điều đó mâu thuẫn với việc họ đã tạo ra 1 thương hiệu độc lập nhằm tránh ảnh hưởng của hình ảnh xe đại chúng toyota lên hình ảnh xe sang lexus?

    • July 11, 2012 3:22 am

      Brand và Parent’s comapny là 2 cái khác nhau mà em! Em vào trang web của Lexus đi, họ vẫn nói họ thuộc về Toyota family mà. Trên chiếc Lexus không hề có cái dòng Toyota nào là okie rồi! Nếu em thật sự làm một chiếc xe cao cấp, sang trọng thì việc người ta biết nó thuộc toyota không thể nào hạ thấp nó được mà chỉ có thể bổ xung cho nó những gì tốt đẹp của toyota thôi!
      Anyway, thương hiệu chỉ được xây dựng dựa vào sản phẩm thật. Nếu em có 1 sản phẩm thật tốt thì dù người ta có làm gì đi nữa thì nó vẫn tốt!

      • hally permalink
        July 16, 2012 9:00 am

        Trc đó e vào lexus.com và đã thấy vậy rồi, nhưng e nghĩ khác…
        Mà về cái này để e tìm thêm thông tin và hiểu thêm đã, chứ ngay cả brand và parent company tuy phân biệt dc nhưng em chưa hiểu là 1 người biết lexus của toyota = cách dán cái logo toyota lên và biết lexus của toyota = cách được giới thiệu lexus là 1 nhánh của toyota thì nhận thức của người đó về lexus # nhau ở chỗ nào.

        Anyway, thank you!

  7. Kim Yến permalink
    September 8, 2015 2:38 pm

    Cảm ơn bài viết của anh. Thông qua bài viết này em đã có thể biết được cách định hướng để truyền thông hay xây dựng thương hiệu cho một số nhóm hàng đặc trưng.
    Tuy nhiên em có một thắc mắc nhỏ là vẫn có nhiều thương hiệu làm khác đi vẫn rất thành công. Như Coca-cola đang tạo ra hình ảnh mới cho thương hiệu mình là “open happiness” hay “share is happiness”. Trong khi đó đây lại là 1sản phẩm bất đối xứng thông tin. Phải chăng việc định hình thương hiệu theo hướng này đã không còn hiệu quả khi không có được sự tương tác (interactive) với khách hàng

    • September 9, 2015 1:54 am

      Anh không hiểu lắm câu hỏi của em! Cocacola thật ra đã vượt qua giai đoạn bất đối xứng thông tin rồi em ơi.

  8. April 10, 2016 7:53 am

    cảm ơn bài viết của anh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: